Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

TẢN MẠN CHUYỆN BUỒN THÁNG 10

 Tháng 10 này đầy ắp những chuyện buồn, mà toàn những chuyện liên quan đến chết chóc, đến số phận con người. Vụ nổ pháo hoa ở một nhà máy quân đội làm chết và bị thương hàng 100 người chưa kịp lắng xuống thì lại đến chuyện lùm xùm trong ngành Y tế với những vụ tiêm vắc-xin làm chết trẻ em, làm chết thai phụ và mới đây là việc bác sĩ làm chết bệnh nhân ném xác xuống sông Hồng, Chưa kể tai nạn giao thông cướp đi sinh mạng hàng trăm người mỗi ngày thì việc vụ án giết người ở Bắc giang bị xử oan sai suốt 10 năm trời đã gióng lên hồi chuông cảnh báo về đạo đức xuống cấp và sự yếu kém  của các cơ quan công quyền nhà nước hiện nay.
Buồn hơn cả là tháng 10 này chứng kiến sự ra đi về cõi vĩnh hằng của Đại tương Võ Nguyên Giáp. Bao nhiêu giot nước mắt đã lăn trên khoé mắt của hàng triệu người Việt khắp mọi miền tổ quốc tiếc thương cho tài năng, đức độ của một vị tướng mẫu mực và lừng danh.
Chìm trong nỗi buồn đau thương này tôi lại tìm về miền đất Lệ thuỷ-Quảng bình. Chợt nhớ đại gia đình Ngô đình Diệm cũng gốc gác Lệ thuỷ (xã Phong thuỷ ngay cạnh xã Lộc thuỷ của Đại tướng). Hai con người nổi tiếng ở hai chiến tuyến khác nhau nhưng chắc chắn một điều là tuổi ấu thơ của họ đã lớn lên bên dòng sông Kiến giang hiền hoà này-nơi đầy ắp tiếng hò nhặt khoan và mái chèo khua nhẹ mỗi buổi sáng sớm.
Đang miên man với những cảm xúc về vùng đất Lệ thuỷ, tôi lại nhớ đến một số người bạn cùng học lớp với tôi cách đây 32 năm, cũng quê Lệ thuỷ Quảng bình. Lớp TL 6A của tôi  đã lùi xa 32 năm rồi đó chưa một lần gặp lại. Những ai còn,ai mất, ai thành đạt, ai bất hạnh là câu hỏi lớn trong tôi. Thời gian quá lâu, nhiều người tôi đã quên tên quên mặt. Chỉ nhớ những Thông, Bính, Định, Hảo, An, Hoa Hiền, Trung, Hùng, Liên , Chính. Rất may cho tôi là qua một thông tin nhỏ nhoi từ Quy nhơn tôi dã kết nối được với Hảo. Tôi nói chuyện nhiều với Hảo-cô bạn cùng đoàn thực tập những năm cuối khoá. Qua H tôi lại kêt nối dược với mấy người bạn nữa. Bao nhiêu kỷ niệm vui buồn được dịp bộc bạch như không bao giờ muốn dứt ra. Tôi cũng liên lạc được với H.T-một thời trai trẻ, sôi nổi  và chân thành đã trôi qua thật dịu êm.
Hoá ra trong những ngày buồn của tháng 10 vẫn còn một góc nhỏ cho niềm vui của tôi khi tìm lại được các bạn. Hy vọng một ngày gần nhất chúng ta sẽ gặp nhau tay bắt mặt mừng
                                                                                                
                                                           Hà Nội những ngày cuối Thu


13 nhận xét:

  1. Trái đất không lớn như ta vẫn thường nghỉ đâu bạn nhỉ, chỉ có lòng nhiệt tình và thời gian là ta có thể nối vòng tay lớn.
    Khi ta đang còn trẻ, ai cũng vì cuộc không mưu sinh, bộn bề, ta không còn đủ thời gian để hoài niệm một thời quá khứ. Giờ mặt trời đã dần khuất sau rặng núi bên kia rồi thì ta mới có dịp để nhìn lại.
    Một số bạn của lớp TL6a chúng mình mới gặp nhau và liên lạc được với nhau vào dịp 30/4/2010, ngày họp trường THLNTW3 tại Quy Nhơn. Cảm giác ngày gặp nhau thật khó quên, các bạn ôm chầm lấy nhau mừng ơi là mừng, rồi kể cho nhau bao nhiêu chuyện. Chúng mình ở với nhau được 1 ngày,1 đêm sau đó rồi ai cũng vội vã trở về cuộc sống đời thường mà trong lòng vẫn cảm giác chưa thỏa mãn. Về đến nhà rồi mà cảm giác nhớ bạn cả mấy tháng trời, có bạn gọi điện cho mình mà khóc vì nhớ bạn.
    Chúng mình vẫn thỉnh thoảng gọi điện, nhắn tin hỏi thăm, động viên, chia sẽ, dù chỉ là những phút giây ngắn ngủi, nhưng mình cảm thấy đó là niềm vui, tình cảm rất trân trọng. Sống với nhau chỉ có 2 năm thôi sao mà mình thấy có bao nhiêu kỷ niệm và tình cảm thật khó quyên. Xã hội thời nay con người nó quá thực dụng, ngay cả con cái chúng ta bằng tuổi chúng mình ngày xưa cũng không bao giờ có được những tình cảm chân thành như vậy, phải chăng chúng mình sinh ra trong một hoàn cảnh quá khó khăn, thiếu thốn đủ bề mà đã tôi luyện được những con người chịu thương, chịu khó, thích nghi bất cứ hoàn cảnh nào, chính vì lẽ đó mà chúng mình không bao giờ quyên được, mỗi lần nhớ lại, ký ức lại ùa về.....
    Mình mong sao các bạn luôn được khỏe, hạnh phúc trong cuộc sống, luôn nhớ về kỷ niệm một thời để nhớ, để thương.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. cho mình gửi nụ hôn thân thiết đến tât cả tập thể 6a nhé. Chúc mọi người mạnh khỏe

      Xóa
    2. Mình mong sao các bạn luôn được khỏe, hạnh phúc trong cuộc sống, luôn nhớ về kỷ niệm một thời để nhớ, để thương.

      Xóa
  2. Rất chân thành T à ..Mong có ngày tái ngộ .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có một cái Têt xa nhà, H còn nhớ không

      Xóa
    2. H nhớ cái lần đi thực tế Long Mỹ về H bị sốt rét li bì vì bị muỗi đôt kèm theo uống nước lạ nữa ..May có chị Ngân mình làm thầy thuốc đấy...nhớ tất cả các bạn vui đùa thật vui .Nhớ quá T ơi

      Xóa
  3. Thật là vui khi các bạn đã kết nối được với nhau. Khi các bạn nhắc lại Long Mỹ, mình nhớ về kỷ niệm xưa. Để lúc nào có thời gian rãnh, mình sẽ nhắc lại kỷ niệm về bọn con trai lớp mình "con nít mà thật đáo để". Chúc các bạn một ngày làm việc vui vẽ nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    2. Lúc nào đi uống Cafe hãy nghĩ là có T đang uống cùng nhé

      Xóa
    3. Mình ghé thăm ngôi nhà Lãng Du, chúc các bạn sức khỏe, yêu đời nhé

      Xóa
  4. H và T thỉnh thoảng ngày nghỉ vẫn đi uống cà phê, vẫn nhắc T đó

    Trả lờiXóa