Theo vòng quay của Đất-Trời, mùa Thu đã đến từ cả tháng nay. Nhưng đấy là lúc giao mùa, cái nắng cuối hè vẫn như thiêu như đốt, dù những cánh Phượng đã thôi rơi, cả tiếng ve rầu rĩ suốt mùa hè đã ngưng hẳn.
Vẫn biết rằng: mưa giăng, lá đổ, nắng dát vàng là món quà muôn thuở của mùa thu. Nhưng chỉ khi những cơn gió heo may tràn về mới cảm nhận mùa thu một cách đầy đủ nhất.
Gió heo may "hiền" lắm, không dữ dằn tê tái như gió mùa đông bắc thổi qua mỗi chiều đông. Gió len lỏi khắp mọi nơi, mọi chốn, mang không khí se lạnh đủ làm người ta thức giấc lúc nửa đêm về sáng khi mơn man trên da thịt con người.
Hình như ai cũng yêu mùa thu. Có lẽ vậy! Thu sang, lòng người trở nên bao dung hơn, quảng đại hơn. Những kỷ niệm ngọt ngào, những cảm xúc xao xuyến, bồi hồi của tuổi thơ đi qua những mùa thu cũng trỗi dậy mạnh mẽ. Ở cuối con đường lả tả lá vàng rơi,có ai chờ đợi ai sau cơn mưa vừa ngớt?
Thu ơi! Ta đợi thu từ cuối hè phượng rơi.
Bỗng dưng muốn biến thành ngọn gió heo may để ta hòa mình vào với mùa thu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét