Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

NƠI CHỐN BÌNH YÊN


Ai đó trong cuộc đời mình rồi cũng trải qua những "giông bão cuộc đời" tùy vào hoàn cảnh mà mức độ "giông bão" khác nhau. Những lúc như thế, cách mà  người ta hay  làm là tìm đến một nơi trú ẩn, có thể là nơi sâu thẳm của tâm hồn hay một địa điểm cụ thể ngoài đời đã gắn bó dịu êm với họ để mà được trải lòng, được xoa dịu nỗi đau, tìm lại sự cân bằng cho cả tinh thần và thể xác. Địa điểm ấy có khi là một góc vườn xào xạc lá vàng rơi  mỗi đô thu về hay một bến sông xưa in dấu tuổi ấu thơ; một con đường mưa nắng đi về tuổi học trò hay một triền đê lộng gió buổi hoàng hôn; một cầu ao ta ngồi câu cá buổi trưa hè khi về quê ngoại....

Giông bão cuộc đời tôi cũng từng trải qua, thậm chí có lúc là "siêu bão ". Tránh làm sao được giữa một xã hội đảo điên, chụp giựt, lừa lọc, mánh khoé, mọi giá trị đạo đức gần như đổi thay. Những lúc đối mặt với "giông bão" đó, một âm thanh từ trong kí ức thường vọng về mách bảo tôi. Phải rồi, đó là tiếng chuông nhà Thờ.
Tôi không phải là tín đồ của Thiên Chúa Giáo nhưng lại có cơ duyên sống cạnh những giáo đường. Ở đó, những bài Thánh ca, tiếng chuông nhà thờ ngân như thúc giục mỗi chiều thứ Bảy và lan toả vào không gian đã là một phần cuộc sống của tôi tự bao giờ không biết nửa.
Ấy là  hồi tôi 6,7 tuổi, chiến tranh đang ác liệt, tôi theo cha mẹ di chuyển sơ tán nhiều nơi. Tôi nhớ nơi gia đình ở là căn nhà nhỏ nằm đối diện cổng giáo đường của Giáo xứ Xuân Trường. Nơi đây yên ả đến lạ thường, dường như không biết có sự hiện diện của chiến tranh.

Nhà thờ chính tòa Thanh hoa
 Với tôi, giáo đường ấy  là một thế giới khác hẳn : quyền uy và huyền bí. Quyền uy vì khi đứng nhìn từ xa, mái vòm nhà Thờ cao vút,vượt lên tất cả như một sự chở che. Còn huyền bí là bởi tiếng chuông nhà Thờ có sức truyền cảm rất lớn: lúc giục giã, lúc khoan thai dìu dặt như dòng suối âm thanh đổ vào thính giác mà ai nghe cũng cảm nhận được. Có một hình ảnh khó phai mờ trong tôi khi chứng kiến những bước chân vội vã, nửa như đi , nửa như chạy của  các bà xơ với chiếc áo choàng đen trong sân giáo đường mỗi khi có cơn mưa bất chợt hay những tà áo dài thướt tha đi về giáo đường trong buổi sáng Chúa nhật. Tất cả tạo nên một khung cảnh thanh bình chỉ có ở xóm Đạo.

 Vào các dịp Giáng sinh hay Lễ Phục sinh, bọn trẻ như tôi hay tò mò hòa mình cùng các ngày lễ ấy và cảm thấy thích thú, nhưng lại hay bị người lớn nói " bóng gió " : Trong đó ( ý chỉ Giáo đường) là phản động.! Tôi không tin  Sau này lớn hơn một chút tôi mới hiểu : mọi tôn gáo đều có ĐỨC TIN mãnh liệt và hướng con người đến giá trị CHÂN- THIỆN -MỸ.. Nhìn hình ảnh cả triệu người hành hương  về Thánh địa JERUSALEM mới biết niềm tin và khát vọng của con người trên thế gian này lớn đến nhường nào.
Gần đây cuộc sống ồn ào của thời hiện đại kiểu gượng gạo át đi tiếng chuông nhà Thờ quen thuộc một thuở. Hiếm hoi lắm ta mới  nghe được  vào lúc cầm canh  nửa đêm về sáng. Cũng là may mắn lắm rồi !

                                                            LD

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét