LD: CÁNH MÀY RÂU THƯỜNG HAY NỬA ĐÙA, NỬA THẬT KIỂU NHƯ GHEN TỊ RẰNG PHỤ NỮ CÓ NHIỀU NGÀY LỄ NÀY NỌ, RẰNG MỐI LIÊN HỆ TÌNH CẢM GIỮA CON CÁI VÀ NGƯỜI MẸ SÂU SẮC HƠN... CÁC BẠN HÃY LẮNG NGHE NHỮNG TÂM SỰ SAU ĐÂY CỦA MỘT NGƯỜI CHÍNH HIỆU LÀ...PHỤ NỮ (XIN ĐƯỢC GIẤU TÊN) ĐỂ CÓ THỂ AN ỦI ĐƯỢC PHẦN NÀO.
Đàn ông thường ít khi bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài. Phụ nữ khi buồn có thể dễ
dàng òa khóc nhưng đàn ông lại chỉ biết giấu nước mắt vào trong. Đàn ông cũng
không dễ dàng bộc lộ tình yêu thương của mình. Mỗi khi xa nhà con chỉ nhớ mẹ, có
lẽ vì trong thâm tâm con, mẹ là người mang nặng đẻ đau, mẹ luôn ân cần chăm sóc
con, mẹ không ngần ngại nói rằng mẹ yêu con và mẹ sẽ khóc vì nhớ con mỗi khi con
xa mẹ. Có lần con đã nói với mẹ rằng con yêu cả bố và mẹ nhưng mỗi khi đi xa con
lại chỉ nhớ có mỗi mẹ thôi. Mẹ trách con: “Bố ở nhà lo lắng cho từng li từng tí
mà đi xa lại không nhớ bố”. Tình yêu con dành cho bố giống như những cơn mưa dầm
thấm lâu, mỗi ngày từng chút, từng chút một con lại thấy yêu bố và nhớ bố nhiều
hơn. Đó là khi con đã khôn lớn và nhận thức được nhiều điều, cũng là lúc con
không còn cơ hội về thăm bố mẹ thường xuyên nữa.
Nếu như mẹ có thể dễ
dàng ôm chúng con vào lòng, hôn lên đôi má bầu bĩnh và nói: “Mẹ yêu các con
nhiều” thì bố lại không làm vậy. Con nhớ hồi nhỏ có lần em kể đêm ngủ bố cứ hôn
trộm em, râu của bố cắm vào khuôn mặt búng sữa của nó làm nó tỉnh giấc. Lúc ấy
mẹ cười bảo: “Bố yêu con nên mới hôn con đấy”. Gia đình cũng có những khi cơm
không lành, canh chẳng ngọt, những khi bố mẹ xảy ra “chiến tranh” cả hai chị em
đều về phe mẹ, để bố ngồi lặng lẽ một mình. Con thấy mắt bố hơi ươn ướt, khi đó
con mới hiểu không phải lúc nào bố cũng tỏ ra cứng rắn như con vẫn nghĩ, cũng có
những khi bố thấy chạnh lòng.
Con đi học xa từ bé, nỗi nhớ gia đình luôn ngự trị trong con. Hình ảnh của mẹ
như một dòng suối mát lành chảy suốt các trang viết của con nhưng con chưa một
bài viết nào dành riêng cho bố. Sắp đến Ngày của cha, những cảm xúc và kỉ niệm
về bố cứ ngập dần đầy trong tâm trí con. Thỉnh thoảng con đi ăn sáng gặp một
người cha hay đưa con gái đi ăn, nhìn cái cách ông bố trẻ chăm sóc cho con gái
mình con lại nhớ đến hình ảnh hai bố con mình của những tháng năm về trước.
Thuở con còn bé nhỏ ở trên lưng bố rắn rỏi, vững chãi. Tưởng như chớp mắt một
cái thôi, con đã lớn ngần này rồi.
Mỗi khi nghe ca khúc “Papa” con lại thấy
ngậm ngùi.“Oh papa, tháng năm qua nay cha đã già,
Mong manh nghiêng nghiêng một bóng cả,
Con chẳng làm được gì cho cha”.
Mỗi lần về thăm nhà, lại thấy tóc bố bạc thêm một ít mà “con chẳng làm được gì cho cha”.
Con nhớ hồi còn bé, con có thể ngồi hàng giờ
nghe bố nói, bố giống như một chân trời kiến thức vậy. Sau này khi con đi học,
bầu trời kiến thức của con ngày càng rộng mở hơn. Học được dăm ba chữ đã nghĩ là
mình tài giỏi, về tranh luận với bố và trách bố sao mà lạc hậu. Bố không giận,
không quát mắng con mà chỉ lặng lẽ nói: “Con hơn cha là nhà có phúc. Đời bố đã
thiệt thòi về con đường học vấn, giờ bố chỉ mong có thể hi sinh đời bố để củng
cố đời con”. Lúc đó con đã buồn và rất hối hận, cảm thấy mình như một con ngựa non háu đá.
Người ta thường nói con gái thường thân thiết với bố hơn còn
con trai lại hợp với mẹ. Ở con cũng có nhiều điểm tương đồng với bố hơn, về sở
thích, về tính cách. Con biết tình yêu bố mẹ dành cho hai chị em con là như nhau
nhưng vì con là con gái, bố thường bênh vực con nhiều hơn. Từ bé đến giờ bố chưa
một lần đánh con, bố nói rằng không bao giờ đánh phụ nữ, mà con gái chân yếu tay
mềm, lớn lên theo chồng chẳng được ở cùng bố mẹ nhiều. Thương con, bố chỉ dạy
bảo mỗi khi con sai mà không cần dùng đến roi vọt. Con nhớ hồi nhỏ mỗi lần con
hư, bị mẹ đánh đòn, bố luôn là người bênh vực cho con.
Trong mắt của con, bố như một cái cây vững chắc và rợp bóng mát, luôn che chở
cho mẹ con con. “Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”. Là người trụ cột
trong gia đình, bố có nhiều thứ phải lo toan. Có những hôm đi làm về mệt, mẹ ăn
cơm rồi đi ngủ sớm, nhưng con vẫn thấy bố thức rất khuya, ngồi trầm ngâm bên ấm
trà đặc. Con không biết trà làm bố không ngủ được hay những lo toan khiến bố
không ngủ được. Con vô tư đến mức vô tâm. Con đã không biết bố đã vất vả, nhọc
nhằn như thế nào. Những gánh nặng trên đôi vai gầy của bố chưa bao giờ con biết.
“Mang cả tấm thân gầy cha che chở cho con” – theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.
Nhớ năm ấy vào một đêm mưa bão, cây cối, nhà cửa bị quật ngã đổ rạp, bố đã dùng
cả tấm thân của mình để che chắn cho mẹ và em khỏi cái cột, cái kèo rơi
xuống.
Con đi học xa, bố dặn con nếu có ai bắt nạt thì cứ gọi điện về cho
bố. Dù là Hà Nội hay bất cứ đâu bố cũng sẽ đến để bảo vệ cho con. Hồi nhỏ khi
con mới tập đi, ngã thì có bố nâng, mỏi chân sẽ có bố cõng. Mỗi khi trời mưa con
lại nhớ đến bài hát: “Em ơi em, dừng lại nào. Này đằng kia có mưa! Trông kia xem
đường ngập bùn, trượt chân em biết kêu ai? Ngã khóc em gọi: “Bố ơi!”. Giờ đây
con chẳng thế nào gọi bố nâng con đứng dậy mỗi khi vấp ngã. Con lớn rồi con phải
tự bước đi. Ngã thì đứng dậy và đi tiếp. Không có bố ở bên cạnh nâng đỡ nhưng bố
mãi mãi là người bảo vệ, chở che cho tâm hồn dễ thương tổn của con. Mỗi khi mệt
mỏi, tâm không an, chỉ cần gọi điện về cho bố, khi giọng nói ấm áp của bố vang
lên con lại thấy lòng bình yên trở lại. Không có bố bên cạnh, con vẫn một mình
đi về phía mưa.
Con là một đứa con gái vụng về đủ thứ. Hồi mới lớn mẹ bắt con tập nấu ăn nhưng
con không thể nấu nổi một bữa cơm ngon. Mẹ thường mắng con vụng về quá sau này
không lấy được chồng hoặc người ta đón về cửa trước sẽ rước ra cửa sau. Mẹ so
sánh con với “con người ta”. Lòng tự ái trẻ con dâng lên, con đã giận dỗi mẹ.
Lúc đó bố chỉ nhẹ nhàng nói: “Học nấu ăn không phải để phục vụ ai mà phục vụ bản
thân mình trước tiên con à”. Sau này khi đi học xa con mới thấu hiểu những gì bố
mẹ đã dạy con. Giờ đây con đã biết cách tự chăm sóc cho bản thân mình. Con chỉ
buồn là chưa nấu được cho bố mẹ một bữa cơm ngon. Con hiểu chỉ có bố mẹ mới chấp
nhận ăn cơm bữa sống, bữa khê, bát canh khi mặn, khi nhạt, luôn động viên con để
con có thể nấu được một bữa ăn tử tế.
Con đi học đại học ở một thành phố
xa xôi, lần đầu tiên bố nói rằng bố rất nhớ con, bố đã thôi không còn giấu cảm
xúc ở trong lòng nữa. Con nhớ mỗi lần tiễn con đi ở bến tàu, bến xe, bố sẽ lặng
lẽ đứng nhìn cho đến khi chuyến xe đi khuất. Qua cặp kính, con vẫn cảm thấy mắt
bố hình như ươn ướt. Mặc dù ở nhà bố đã dặn con cặn kẽ đủ điều mà tàu vừa lăn
bánh được một lúc bố đã gọi điện cho con. Bố nói bố đang ngồi nghỉ chân ở đỉnh
dốc, con mới đi thôi mà bố đã thấy nhớ quá. Nhắm mắt lại, con tưởng tượng ra
hình ảnh bố nhỏ bé nhưng mạnh mẽ và rắn rỏi trên một đỉnh đồi đầy gió.
Bố
ơi, con bây giờ đã lớn, con sẽ phải tự bước đi tới những bến bờ xa xôi của định
mệnh. Nhưng bố vẫn luôn là bóng mát chở che cho tâm hồn con. Ngày sinh nhật con,
bố nhớ đến từng giây từng khắc. Vậy mà suốt bao nhiêu năm qua, sinh nhật bố chưa
một lần con nhớ. Bố ở quê làm việc quanh năm suốt tháng, không bao giờ biết đến
ngày chủ nhật, càng không để ý đến ngày sinh nhật của mình. Vậy mà năm nào cũng
thế, cứ đến sinh nhật con là bố lại nhắn tin hoặc gọi điện chúc cho con những
điều tốt đẹp. Có lẽ bố cũng chưa từng nghe nói đến Ngày của cha nhưng con vẫn
muốn nhân dịp này để gửi đến bố những lời cảm ơn. Cảm ơn bố vì đã sinh ra con.
Cảm ơn bố đã luôn bảo vệ và yêu thương con suốt cuộc đời này. Giờ đây con ở xa,
con chẳng mong gì hơn là bố mẹ luôn khỏe mạnh, hạnh phúc để con có thể yên tâm.
Bàn chân con dẫu có đi xa đến đâu, con vẫn biết có một nơi thương nhớ để quay
về.









